Bao giờ mới thành đàn ông ?

Làm đàn ông thật khó, bạn có thể phải phấn đấu cho đến hết cả cuộc đời để có thể trở thành một người đàn ông đích thực! Trong phần còn lại của thế giới trừ phụ nữ ra thì còn hai loại người, đó là những người đàn ông và những thằng ngốc. Khác nhau ở chỗ người đàn ông thì dám nói và chịu trách nhiệm trước lời nói của mình, còn thằng ngốc thì không! Thật đơn giản, vậy bạn muốn làm người đàn ông hay là thằng ngốc!

Lên năm tuổi, anh bảo tôi: Mày đếch phải con trai vì hay khóc nhè. Tất nhiên là tôi không đồng ý. Từ đó tôi không khóc nữa, cho dù có ngã trầy da, xước đầu gối thì tôi nhất quyết không khóc.

Cũng có lần đi nhổ răng bị tiêm vào lợi đau quá, nhưng tôi chỉ chảy nước mắt thôi chứ không kêu rầm trời như mấy đứa con gái vào trước.

Đàn ông con trai mà! Thế rồi tức tốc chạy đi tìm khoe với anh bạn rằng mình đã thành đàn ông như thế nào. Anh cười khẩy, bảo tôi vẫn chưa phải là đàn ông. Phải học toán giỏi hơn bọn con gái thì mới là đàn ông.

Từ năm lớp 1, tôi đã lao vào học toán như điên. Đến năm lớp 4, tôi giải được những bài toán cải cách mà mấy cậu bạn tôi cũng phải bó tay. Ấy mà cái môi anh vẫn cứ trề ra mới lạ chứ. Anh bảo: Nếu không biết chơi những trò của con trai thì làm sao gọi là con trai được. Vậy là chương trình phấn đấu để trở thành một thằng con trai thật sự của tôi lại bị thay đổi chút ít.

become a man

Continue reading

Advertisements

Gun & Rose – November Rain

November Rain – bản rock ballads hay nhất của thế kỷ XX. Một câu chuyện tình tay ba kết thúc không có hậu giữa hai người bạn thân và một cô gái. Cuối cùng cô gái cũng chọn một người và kết hôn cùng anh ấy. Ngày cưới, chú rể chợt vô tình để quên nhẫn cưới và thật bất ngờ, người bạn thân lấy ra cặp nhẫn cưới mà anh đã chuẩn bị để cầu hôn cô gái và tặng cho chú rể. Anh bước ra ngoài thánh đường và sau đó là một khúc guitar solo “hay nhất thế kỷ” được cất lên. Chưa bao giờ tiếng guitar lại da diết đến thế, nồng nàn đến thế. Có lẽ vì nó chất chứa bao tâm sự, tình yêu, và cả tình bạn trong đó nữa. Một mình anh cô đơn, chỉ có cây guitar làm bạn giữa nắng, giữa gió bụi và mây trời. Ngày mừng lễ cưới, anh cũng tham gia, cũng uống rượu, cũng cụng ly cùng người bạn thân lẫn cô dâu – hình bóng đã chôn chặt trong trái tim mạnh mẽ ấy. Tiếng guitar lần nữa lại cất lên, gáo thét và điên dại như trong chính tâm hồn anh. Cô dâu tung bó hoa nhưng không ai bắt được. Bất chợt cơn mưa tháng 11 đổ xuống và cô dâu cũng từ giã cuộc đời, khi đang ở ngưỡng cửa của hạnh phúc. Bó hoa hồng tươi thắm của tình yêu cũng bị làn mưa lạnh lẽo vô tình trôi nhòa đi mất, như câu hát:

‘Cause nothing last forever

And we both know hearts can change

And it’s hard to hold a candle

In the cold November rain

November Rain – cơn mưa tháng 11, vì sao không phải June, October hay December ? Có người lý giải:

Vì tháng 11 là tháng đặc biệt đẹp nhất trong năm. October chưa đủ để cái lạnh thấm vào người và December cái lạnh lại quá khắc nghiệt, chỉ có tháng 11 với cái lạnh vừa đủ để người ta cảm thấy rùng mình, chỉ cần một cơn gió nhẹ lướt qua cũng khiến những trái tim đang yêu nhau phải một phút thắt lòng.

Nhưng cũng có người cho rằng tháng 11 là tháng kỷ niệm của Axl Rose – lead singer của GnR và tác giả bài hát – với vợ cũ của anh ấy. Không quan trọng, quan trọng là ở November rain, tình yêu, tình bạn và nỗi đau đớn mất mát – vốn là những xúc cảm vô hình hỗn độn khó biểu đạt – đã được chuyển tải nguyên vẹn, bằng guitar, bằng piano, bằng hợp xướng, và đó mới chính là âm nhạc thực thụ, là mục đích ban sơ và đẹp đẽ mà âm nhạc được sáng tạo ra để hướng tới.

Nếu Pop là cốc chocolate ấm áp pha lẫn giữa vị ngọt ngào quyến rũ và vị đắng mang mác nhẹ nhàng, thì Rock lại là ly cà phê đặc sệt thơm nồng nàn nhưng đắng ngắt mùi vị của cảm xúc. Người ta có thể pha loãng hay phối chế nó ra nhiều loại, bằng Ballads, Slow rock, hay Punk, Alternative nhưng mùi thơm nồng của rock, vị đắng pha lẫn chua – cay – ngọt – bùi cồn cào đến từng tấc ruột vẫn không thể lẫn vào đâu được. Với tôi, âm nhạc là xúc cảm, và trong đó rock là thứ cô đọng, chân thật và nồng nàn nhất.

Đêm hè và chuyện của mùa đông.

Còn đây, khoảng trời những chiếc lá rơi,

anh vẫn đứng bơ vơ.. điếu thuốc chưa tàn, lắng trong làn khói mơ màng.

Còn đây, người hò hẹn nơi quán quen,

anh lạc giữa môi hôn những đôi nhân tình, giữa đêm thành phố không đèn….

Một bài hát buồn, thật buồn. Đêm hè mát mẻ, và như nhắc lại cho mình một vài kỷ niệm, một vài tiếc nuối. Tối nay ta lại nhớ em …

Hà Anh Tuấn không có giọng hát da diết cao vút như BK hay trầm ấm đầy tâm sự như Tuấn Ngọc, nhưng mình thích anh ở sự tôn trọng bài hát và quan trọng nhất là cảm xúc thấm đẫm trong từng câu hát, rất thật. Giọng sáng, tình cảm nhưng vững chải, yêu thương nhưng không bi lụy.

 

Lần đầu mẹ đi máy bay

Máy bay vẫn bay đều đều, bồng bềnh lâng lâng trong những tầng mây. Tay mẹ bất chợt nằm gọn lỏn trong bàn tay của con, nằm thật ngoan trong những vết chai sạn của cuộc đời.

(Kính tặng bác Nguyễn Thị Vĩnh và tất cả những người Mẹ đã dắt chúng con đi suốt vạn dặm cuộc đời)

Lần đầu mẹ đi máy bay. Lúc sáu mươi tuổi, tóc bạc màu mây.

hinh-anh-ve-me-3

Tuần trước con trai nói dắt mẹ đi chơi hơn 700 cây số ở tận miền Trung bằng máy bay. Mẹ vừa mừng vừa sợ. Mẹ sợ. Hồi đó tới giờ mẹ có đi đâu xa, luẩn quẩn trong quê nhà bé tẹo, chèo xuồng đưa đẩy dọc dòng kinh, đội thúng bán buôn lơn tơn ra tới hết Xóm Chòi là xa lơ xa lắc.

Cho đến khi con trai đi làm xa, mẹ mới nhịn tiền bán vịt lên Sài Gòn thăm con. Leo lên chiếc xe đò cũ mèm chạy ầm ầm, thấy cảnh vật chuyển động vù vù, là bụng mẹ bắt đầu lạnh ngắt, tay chân bủn rủn rồi nôn thốc nôn tháo chẳng còn biết trời trăng, cho đến khi chú lơ xe la làng, dì ơi, tới bến hết tiền rồi xuống giùm con! Nghe mấy bà hàng xóm nói đi máy bay còn ác nghiệt hơn nữa. Nó bay ào lên trời rồi nhào độp xuống đất như mình chơi thả diều, làm ruột gan lộn tùng phèo một đống. Nghe mà ớn!

Nhưng mẹ mừng. Cả xóm này có ai được như mẹ. Mỗi lần về quê, con trai của mẹ khệ nệ rinh về từng cái nồi, cái chảo mua ngoài siêu thị mà mẹ thích, rồi dúi cho mẹ vài trăm nghìn. Mẹ nghe xốn xang trong dạ.

Continue reading