Trần Lập – Hẹn Gặp Lại

Mình thích Rock/Metal -nếu không muốn nói là yêu – đặc biệt là ở những năm 70-80s, cái thể loại mà đã có quá nhiều người xung quanh phàn nàn rằng ồn ào gây rối và “nghe như đấm vào đít”, “lằng nhằng bùng nhùng như cái mùng”.
Cực chẳng đã, bởi vì thể loại này công suất lớn quá, cường độ – tốc độ cao quá mà dùng headphone thì chỉ có nước tung tóe màn nhĩ (cơ mà vậy nó mới đã, rất là mâu thuẫn, phỏng ?) nên mới phải bật loa ngoài (mở cực to nữa ). Trước ngta hỏi thì còn gắng giải thích chứ giờ riết cũng ko muốn trả lời luôn. Cứ tưởng tượng bạn là fan cuồng sầu riêng mà phải đi thuyết phục sầu riêng nó thơm ngon thế nào với 1 người bẩm sinh đã thấy sầu riêng giống sh*t từ màu sắc tới mùi vị (vị thì ko chắc lắm), thì biết nó vô vọng thế nào rồi.
Về âm nhạc thì phải thú thật là mình ko phải là fan cuồng của Bức Tường và Trần Lập vì nhiều lý do (cũng khó giải thích, kiểu như ví dụ “quả sầu riêng” đã nói ở trên), nhưng chắc chắn 1 điều rằng chính âm nhạc của họ đã dẫn mình tới cái thể loại “quái đản” này. Thời cấp 2, thời của Ưng Hoàng Phúc, Cẩm Ly, Đan Trường, … quả thật mình chán ngấy mà chỉ ưa dc vài bài, vậy nên toàn nghe … nhạc đỏ và band MTV. Nhà có mấy cái đĩa nhạc cách mạng là toàn mình mua cả, giờ vẫn còn trong tủ. Vậy nên vẫn nhớ như in cái cảm giác lần đầu tiên nghe “Tâm hồn của đá” trên radio, sao mà mới mẻ, hừng hực sống động lạ thường. Nhưng hồi đấy ở quê hun hút đâu có phương tiện tra cứu tìm kiếm, chẳng biết bài gì – ai hát. Rồi sau này là “Đường đến ngày vinh quang”. Bài này có lẽ là hit đỉnh và phổ biến nhứt của họ, 8x và 9x chắc ko ai không biết.
Dần dà sau này cũng tìm, nghe, rồi nghe band vn khác, rồi chuyển sang các band quốc tế, The Wall lúc ấy với mình cũng chỉ là bức tường bất động đứng im 1 chỗ đấy, lâu thật lâu mới ghé nghe lại, rồi lại đi. Đùng 1 phát Trần Lập ung thư, rồi ra đi sau đó không lâu, chóng vánh, vội vã và bất ngờ giống như thứ nhạc mà anh đã cống hiến cả đời.
Ngày này năm ngoái (thực ra là trc 1 ngày), anh chơi show cuối cùng của đời mình: “Đôi bàn tay thắp lửa”, hối thúc mọi người hãy yêu quý cuộc sống này, hãy sẻ chia, rồi hẹn năm sau sẽ trở lại. Năm nay, show “Hẹn gặp lại” này không có anh trên sân khấu, nhưng micro của anh, guitar của anh, motor chiến của anh, đồng đội của anh, fan của anh, và giọng hát của anh vẫn luôn ở đó. Vậy là ta đã gặp, cái hẹn đã đầy đủ trọn vẹn tuyệt vời rồi đấy anh ạ.
Cảm ơn anh, vì tất cả.
Ps: Rock is not a music genre, Rock is a Religion🤘🏻🤘🏻
–\m/–

L’image contient peut-être : nuit et plein air

Nguồn ảnh: fb/buctuong

L’image contient peut-être : 1 personne, foule, concert et nuit

Nguồn ảnh: Duong Thuy Bui‎ at FILM PHOTO CLUB

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s