Review: Đường Còn Dài, Còn Dài

Đường Còn Dài, Còn Dài
Đường Còn Dài, Còn Dài by Nguyễn Thiên Ngân

My rating: 4 of 5 stars

Cuốn sách không dài, nhân vật cũng không nhiều nhưng họ đều có câu chuyện của riêng mình và đều có khả năng khai thác kỹ lưỡng sâu xa hơn. Sợi dây xuyên suốt tạo nên sự đồng cảm kết nối giữa họ là sự cô đơn rất con người, thứ cảm giác lạc lõng mà dù ít dù nhiều ai cũng đã từng mắc kẹt phải đâu đó trong một khoảng thời gian nào đó. Từ Damien, tay lãng tử người Mĩ vô tư phiêu bạt; đến Sói, gã coder tóc dài bẩn bựa bất cần đời; và thậm chí là lão họa sĩ già 60 góa vợ theo đuổi Ni trong mối hy vọng lẫn hờn dỗi đáng yêu như chàng trai 16 hoa niên.
Đọc cuốn này làm mình mốt chút thoang thoảng liên tưởng tới “Kafka trên bờ biển” của Haruki và “Sông” của Nguyễn Ngọc Tư, có lẽ ít nhiều bị ảnh hưởng. Một đôi chỗ vẫn còn hơi gượng gạo, nhưng lời văn lẫn cảm xúc khá chân thực và không có cảm giác bị làm quá.
Nếu có thể thì mình sẽ vote 3.75 là vừa.

View all my reviews

Review: Forrest Gump

Forrest Gump
Forrest Gump by Winston Groom
My rating: 4 of 5 stars

Forrest Gump là một “chàng khờ” theo nghĩa của người bình thường. Nhưng anh luôn thành công ở bất cứ một việc nào khi anh tham gia, hơn bất cứ “người bình thường” nào. Điều quan trọng ở đây là anh luôn tập trung vào việc mình cần làm và không bao giờ quan tâm tới việc người khác muốn gì, nghĩ gì. Anh có những chuẩn mực của mình và luôn trung thực với cảm nhận của mình, lẫn chân thật với người khác. Anh giữ mình trong sáng giữa một rừng những lọc lừa hỉ nộ ái ố bên ngoài, cộng với thể chất tốt và một ít may mắn, nhờ đó anh làm được những điều phi thường.

View all my reviews

Review: Kafka on the Shore

Kafka on the Shore
Kafka on the Shore by Haruki Murakami
My rating: 4 of 5 stars

Chủ đề tương tự như “Bắt trẻ đồng xanh” nhưng nội dung mô tả ở một khía cạnh khác, dĩ nhiên là vậy. Tuổi thiếu niên luôn là một gia đoạn thú vị của cuộc đời với bao nhiêu ý nghĩ mâu thuẩn giằng xé. So với Holden, Kafka cũng mâu thuẫn nhưng chín chắn và trầm tĩnh hơn rất nhiều. Cũng nổi loạn nhưng biểu hiện ở một cách khác.
Truyện khá thú vị khi xen lẫn giữa thực và ảo, mơ mộng và thực tại.
Khi lớn lên, cùng với thời gian là trải nghiệm được tích lũy và người ta thường lý trí hơn, và điều này không phải lúc nào cũng hay ho. Sống lại những cảm giác đối chọi và mâu thuãn giữa cái tôi bồng bột và nhận thức thực tại xấu xí luôn là điều cần thiết, để nhắc nhở bản thân hãy dùng tâm mà cảm nhận, nhưCharlie Chaplin đã nói “We think too much and feel too little. More than machinery, we need humanity; more than cleverness, we need kindness and gentleness. Without these qualities, life will be violent and all will be lost.”
Truyện của Haruki luôn là vậy, tình tiết không nhiều nhưng tâm lý cảm xúc nhân vật được mô tả khá phức tạp và nhiều tầng lớp đan xen. Cũng phải thôi.

View all my reviews

Review: Wolf Totem

Wolf Totem
Wolf Totem by Jiang Rong
My rating: 5 of 5 stars

Một cuộc sách tuyệt vời về loài sói nói chung và sói thảo nguyên nói riêng. Tác giả bằng chính 11 năm trải nghiệm và 32 năm nghiền ngẫm của mình đúc kết ra một cách nhìn hoàn toàn mới mẻ về nền văn minh Hoa Hạ 5000 năm qua. Thông qua chứng cứ lịch sử, Khương Nhung cho thấy rằng sự cân bằng Sói tính của tộc du mục và Cừu tính của tộc nông canh chính là chìa khóa để quốc gia hưng thịnh. Nhưng trong bản địa khu vực nông canh, điểm yếu của Cừu tính ngày càng bị lộ rõ: đớn hèn, yếu đuối, bảo thủ và phục tùng; trong khi Sói tính -dũng cảm, mạnh mẽ, quyết liệt và bất khuất – ngày càng phai nhạt. Lang đồ đằng – Totem Sói – cần được đánh thức và vực dậy, được đặt đúng vị trí xứng đáng để người dân ngưỡng vọng và noi theo.
Không giống như Trung Quốc, lịch sử 3000 năm cho thấy Việt Nam về cơ bản là một tộc nông canh, bắt nguồn từ nền văn minh Văn Lang – Âu Lạc. Nếu giải thích dựa trên thuyết tính cách dân tộc Sói tính – Cừu tính như cuốn sách đưa ra thì Cừu tính hẳn gần như là bản chất của dân tộc Việt. Điều đó giải thích được rất nhiều điều cả về lịch sử, văn hóa và thực trạng hiện tại của dân tộc VN.
Ngoài ra, giả thuyết và dẫn giải của tác giả về nguồn gốc loài Rồng bắt đầu từ Sói cũng khá thú vị và đáng để cân nhắc.

View all my reviews

Rừng Na Uy

Lần đầu tiên đọc cuốn này là vào năm 11, mượn ở thư viện. Thật ra lúc đó cũng không phải ham thích gì, đọc chỉ vì tò mò, “nghe đồn”, “nghe nói” và thế là mượn đọc. Dĩ nhiên, với trải nghiệm của 1 thằng nhóc còn chưa xong tuổi dậy thì, quẩn quanh cả 3 năm trời ở kí túc xá thì quả thật khó mà đọng lại được điều gì có ý nghĩa. Điều này có nghĩa là không hẵng là quên sạch mà là có đọng lại 1 số thứ “đáng nhớ” nhưng cái phần trong trẻo và thoáng đãng nhất đã bị lột bỏ sạch sẽ, như sàng gạo với sỏi, chỉ để lại những hạt sỏi lấp lánh mà bản năng của một thằng nhóc 17 tuổi mới lớn tò mò  nhất.

Lần này đọc lại thì cũng đã 7 năm, không nhiều lắm để cho một người có thể trưởng thành hơn hẳn nhưng cũng không ít lắm vì tuổi 20 là cái tuổi người ta lớn lên và thay đổi nhiều nhất, từ cô bé thành cô gái, từ cậu bé thành chàng trai trẻ. Nói chung là cũng tạm đủ để cho người ta vỡ ra một vài lẽ sống, hiểu ra một vài góc ngách của cuộc đời. Và cũng tự hẹn rằng 5 năm sau, tới năm 30 tuổi, cũng là 1 ngưỡng cửa khác, với nhiều trải nghiệm và trưởng thành hơn, sẽ đọc lại một lần nữa. Và chắc thế là sẽ đủ và trọn vẹn cho một tác phẩm hay và đầy màu sắc cho tình yêu của tuổi trẻ.

***

Xuyên suốt cuốn sách, mình cảm nhận điều Haruki muốn truyền tải là về mối liên hệ tưởng chừng không tưởng về cái chết và sự sống. Có quá nhiều cái chết trong cuốn sách này, và mỗi cái đều bất ngờ, đột ngột và không thể ngờ được. “Phựt một cái”, và thế là chết, và người ta hay nói “chết là hết”, nhưng không hẳn, không phải vậy. Bước ngoặc đầu tiên của câu chuyện bắt đầu với cái chết của Kizuki, chị của Naoko, Hatsumi và cuối cùng của Naoko – cái chết khốc liệt nhất. Tất cả đều là tự vẫn. Mình vẫn chưa thật sự hiểu rõ ràng nguyên nhân của từng cái chết, có lẽ nó sẽ còn vấn vương mình trong một thời gian dài thật dài sau nữa.

Cái chết là có thực, nó không phải là đối nghịch của cuộc sống, mà là một phần của cuộc sống. Nói ra như vậy nghe thật sáo mòn, nhưng đã có thời tôi cảm thấy cái hình hài ấy không phải bằng lời mà như một cục khí vón lại ở trong tôi. Cái chết là có thực – trong một cục chặn giấy, trong bốn trái bóng đỏ và trắng trên mặt bàn bi-a – và chúng ta tiếp tục sống và hít thở nó vào phổi như những làn bụi mịn.
(…)

Đêm hôm Kizuki chết, tôi đã mất khả năng nhìn nhận sự chết (và sự sống) một cách giản dị như vậy/ Chết không phải là đối nghịch của sống. Nó đã đang ở đây rồi, ngay bên trong tôi, nó đã luôn luôn ở đây, và không có gì có thể cho phép tôi quên được điều đó. Khi nó lấy đi Kizuki mới mười bảy tuổi đầu trong cái đêm tháng Năm ấy, sự chết đã túm được cả tôi

Tôi đã học được một điều từ cái chết của Kizuki, và tôi tin rằng mình đã biến nó thành một phần của con người mình dưới dạng một triết thuyết: Sự chết tồn tại, không phải như một đối nghịch mà là một phần của sự sống.Bằng cách sống cuộc đời của mình, chúng ta đang nuôi dưỡng sự chết. Hiển nhiên như vậy, nhưng đó lại là một chân lí duy nhất mà chúng ta phải học mới biết được. Còn cái mà tôi học được từ cái chết của Naoko lại là thế này: không có chân lí nào có thể làm dịu được nỗi đau buồn khi chúng ta mất một người yêu dấu.

Nhà giả kim – Paulo Coelho

Ngôn ngữ của Trái Tim

Tối qua đọc xong cuốn “Nhà giả kim”, quả thật bị chao đảo ghê gớm và lý trí vẫn còn say sóng tới bây giờ. Sáng nay cúp học, một phần cũng vì tập gym hôm qua mỏi nhừ người, mà phần còn lại – dĩ nhiên là lớn hơn nhiều – là vì cuốn sách ấy.

“… vì chúng tôi không muốn người ta phải đau khổ do không nghe lời trái tim mình.”

Thế nhưng, có lẽ ta và trái tim có thể đang cùng nói chung một ngôn ngữ nhưng lại không hề hiểu nhau. Trái tim làm ta ray rứt và khó chịu, còn ta thì không thật sự hiểu trái tim muốn gì. Ta không hiểu mình, vì ta chưa từng học được điều này: lắng nghe những lời thủ thỉ của trái tim. Mình nghe đây, biết đấy, nhưng sự thât là không phải, lẫn không thể, lúc nào cũng biết đâu là lời trái tim, đâu là thanh âm của nỗi sợ hãi. Lời của trái tim thì nhỏ, và đôi khi chỉ thoảng qua trong một phút chốc nào đó, khi cảm xúc được đánh thức. Còn nỗi sợ hãi thì gian xảo, to lớn, thường xuyên, choáng ngợp và bao trùm. Đôi lúc nó còn ngụy trang dưới một vỏ bọc khác, được ca tụng và gọi tên bằng hai chữ mỹ miều: Lý Trí.

Đến khi nào thì ta hiểu mình ?