“Một mình”

1 buổi tối, 2 cô gái và cùng 1 nỗi buồn mang tên “Một mình” tìm đến. Thật lạ, người ta sợ cô đơn đến thế ư ?

Từng đọc đâu đó trên mạng một câu thế này: “Cuộc đời nhiều lúc giống như bị hiếp dâm vậy, Nếu không chống cự được thì hãy cố gắng mà tận hưởng nó.” Nghe có vẻ trơ trẽn đến thô tục, nhưng ở chừng mực nào đó thì nó đúng và rất thực tế đó chứ !

Một dạo có nghe Quái vật tí hon chơi rock và Hải Bột hát, cũng không ấn tượng lắm. Nhưng tới tận hôm nay mới cảm được nhạc. Hay, hay quá chừng. Gởi cho 1 trong 2 cô gái, và có vẻ cô ấy đã hiểu được những gì cần hiểu, hy vọng là vậy.

Âm nhạc là thế, như mạch nước ngầm len lỏi trong lòng đất. Đá xanh, bùn sét dù cứng, dù dày nhưng từng chút, từng chút một bị xuyên thấm, và càng làm nước thêm trong thêm mát. Ngày còn bé, mình không tài nào hiểu được tại sao nước dưới giếng lại trong đến như thế, mặc dù xung quanh là đất.

Gõ tới đây tự nhiên lại nghĩ tới thái cực đồ: Nơi tận cùng và sâu thẳm nhất của âm là dương, và ngược lại. “Lưỡng nghi sinh tứ tượng, tứ tượng sinh bát quái”.

Ôi, ta lại lan man nữa rồi 🙂

Quote #3: Sói

10295138_733585073351706_4409445270311407676_o

Dạo này không hiểu sao thích sói đến lạ kỳ. Và tối nay thật sự cảm thấy như một con sói. Một sự bức bối, khó chịu trong từng nhịp tim đập. Muốn cắn xé, rượt đuổi và gào lên như một con sói hoang dã thực thụ. Và tệ hơn, là mình không biết nỗi khó chịu ấy bắt nguồn từ đâu, từ ai và từ cái gì, hoàn toàn không biết. Chỉ biết đó là giận dữ – với cái nghĩa nguyên thủy nhất.

Sao ta lại xa lạ với mình đến thế ?

When you feel my heat
Look into my eyes
It’s where my demons hide
Don’t get too close
It’s dark inside

 

**Update 24/05

Vô Youtube, tự nhiên được recommend bài này, phải nói cực vừa ý ^_^

Metal là gì ?

Industrumant Metal

Giả dụ như có một nàng công chúa xinh đẹp bị con rồng hung bạo bắt cóc và giam giữ trong một toà lâu đài nằm sâu trong rừng. Một chàng hiệp sỹ không quản ngại hiểm nguy đến giải cứu nàng…. Dưới đây là những kết cục khác nhau của câu chuyện tuỳ theo chàng hiệp sỹ là dạng metalhead/ rocker nào.

Continue reading

3 Door Down

Dạo này bị ghiền band này. Thích giọng anh chàng vocal kinh khủng, cảm xúc trong từng câu hát. Band này được xếp genre Alternative rock. Thực sự thì mình vẫn chưa phân biệt rõ ràng được các dòng của Rock, quá nhiều nhánh nhỏ, quá nhiều ngã rẽ. Cũng phải, vì cảm xúc vốn đa dạng, trộn lẫn, đan xen và phức tạp. Muốn phân biệt nó nào có dễ dàng gì.

Nhưng việc gì cứ phải phân biệt làm gì nhỉ. Cùng lắm là đặt cho nó một cái tên, xếp nó vào một hàng, rồi cũng để vậy thôi. Hãy cứ để âm nhạc cộng hưởng với cảm xúc, trái tim đập theo từng nhịp trống, phổi thở theo từng điệu guitar, vậy là quá đủ, quá tuyệt vời rồi, nhỉ 🙂

Có một chút tiếc nuối và dùng dằng. Ta nhiều mâu thuẫn vậy sao ?

Nhớ nhà …

[Verse 1]

Time, is going by, so much faster than I,
And I’m starting to regret not spending all of it with you.
Now I’m, wondering why, I’ve kept this bottled inside,
So I’m starting to regret not telling all of this to you.
So if I haven’t yet, I’ve gotta let you know…

[Chorus]

Never gonna be alone!
From this moment on, if you ever feel like letting go,
I won’t let you fall…
Never gonna be alone!
I’ll hold you ’til the hurt is gone.

[Verse 2]
And now, as long as I can, I’m holding on with both hands,
‘Cause forever I believe that there’s nothing I could need but you,
So if I haven’t yet, I’ve gotta let you know…

[Chorus]

Never gonna be alone!
From this moment on, if you ever feel like letting go,
I won’t let you fall.
When all hope is gone, I know that you can carry on.
We’re gonna see the world out,
I’ll hold you ’til the hurt is gone.

[Verse 3]
Oh!
You’ve gotta live every single day,
Like it’s the only one, what if tomorrow never comes?
Don’t let it slip away,
Could be our only one, you know it’s only just begun.
Every single day,
Maybe our only one, what if tomorrow never comes?
Tomorrow never comes…

[Verse 4]
Time, is going by, so much faster than I,
And I’m starting to regret not telling all of this to you.
So if I haven’t yet, I’ve gotta let you know…

[Chorus]

Never gonna be alone!
From this moment on, if you ever feel like letting go,
I won’t let you fall.
When all hope is gone, I know that you can carry on.
We’re gonna see the world out,
I’ll hold you ’til the hurt is gone.

I’m gonna be there always,
I won’t be missing one more day,
I’m gonna be there always,
I won’t be missing one more day.

Nam Khánh


Lâu rồi không nghe nghe Nam Khánh, một trong những thành viên chủ chốt của nhóm AC&M vang danh một thời. Khi mình vừa biết nghe nhạc thì các anh cũng giải tán nhóm rồi. Thật tiếc.

Rock bao lâu rồi, cũng nên tạm thay đổi một chút. Chút nhẹ nhàng, chút sâu lắng, đủ cho thỏa mãn cái sự nhớ nhung như chocolate này, ngọt – đắng – béo – bùi đủ cả 🙂