Mưa tháng Năm

Chán chán làm việc chụp vài pic mưa. Sao dạo này lười làm việc thế nhỉ 😦

Tháng năm đến bằng cơn mưa dài dằng dặc
Giấu gã mặt trời ở chốn tít mãi xa xôi
Trốn trong mây, chàng gió nhoẻn môi cười
Đưa hạt nước vẫy đùa cùng nhân gian trần trụi.
Hỏi chăng mưa, nàng rày bao nhiêu tuổi
Sao vẫn vui cười tí tách như thuở đôi mươi ?

Một mình

thanh xuân như gió,
thoáng chốc vụt bay
thời gian như mây
hững hờ trêu ghẹo
đời như hạt kẹo
hợp rồi lại tan
thu đến đông tàn
xuân sang lại hạ
dòng người hối hả
còn rơi sót lại đâu đó mình ta với ta.

— suwon 17.04.16 —

Tháng mười về

Tháng mười về cái nắng bỗng đi hoang
Mây giăng mắt, đất trời ra màu nhớ
Chút heo may đâu về cứ bỡ ngỡ
Đầu đông rồi hay chỉ mới vào thu?

Tháng mười về buổi sáng chớm lạnh hơn
Hương hoa sữa thơm mềm tay con gái
Thơm mềm cả hồn ai đang mê mải.
Yêu tháng mười, yêu cả sự vấn vương.

Tháng mười về mang nỗi nhớ niềm thương
Thắp chút tình lung linh trong ánh mắt
Trao nguồn yêu con tim gắn chặt
Để đông về ấm áp những bàn tay

Tháng mười về tim chếnh choáng men say
Lưu ly tím nhuộm màu niềm nhớ….

– Tháng mười về | Đặng Quang Sơn.

Có những ngày

Có những ngày chỉ muốn trở về quê

Nằm nghe gió rít qua hàng song cửa

Nói với mẹ: Con không đi làm nữa

Mẹ nuôi con đọc sách hết đời, nghe?

.

Có những ngày chỉ muốn bỏ xứ mà đi

Không bồ bịch yêu đương,

Hình trong ví xé đôi, nhẫn thề quăng xuống bể

Chỉ có ước mơ đã lỡ vẽ cùng nhau đã lỡ khắc sâu

Giờ có bôi có xóa cũng không ăn thua, chỉ tổ làm đau

Nên có những ngày chỉ muốn bỏ xứ mà đi

Mà trên đường đi khỏi xứ cũng ngoái đầu coi có ai rượt theo nói một câu thôi

Đừng đi mà!

Đừng đi!

(Chỉ đơn giản là đừng đi, còn ai đó đã cạn lời, giờ chẳng còn biết nói với ai thêm điều gì)

.

Có những ngày chỉ muốn lao xuống vực sâu

Muốn đi vào rừng

Muốn nuốt mặt trời cho thủng bụng

Muốn đạp con trăng non cho rách chân chảy máu,

Muốn len lỏi vào bụi sao cho toác mặt sứt đầu

Muốn mình đau thật là đau

(Chứng này gọi là tâm thần tự hoại)

.

Có những ngày ôi có những ngày

Không đủ can đảm để mà say

Sợ mình say không tới,

Chỉ ói ra mật xanh mật vàng chứ không ói ra lời cần nói

Không đủ can đảm để mà khóc

Cứ ròng ròng nước mắt cứ nghẹn ngào cơn nấc

Mà cười khan: mình vui mà, mình say.

.

Em ơi tàng me chiều nay xanh như thằng art dở hơi nào làm photoshop quá tay

Em giấu bình mực tuổi trẻ say sưa của chúng ta ở đâu giữa biển đời náo động

Tôi làm sao họa một tiếng ve bay?

NGUYỄN THIÊN NGÂN

Yesterday, and days before, sun is cold and rain is hard,
I know; been that way for all my time.
‘Til forever, on it goes through the circle, fast and slow,
I know; it can’t stop, I wonder.

I want to know, have you ever seen the rain?
I want to know, have you ever seen the rain
Comin’ down on a sunny day?

Mùa hát đôi

Tháng Sáu về gió có bớt đong đưa ?
Giấu nỗi nhớ vào tháng Năm ở lại
Mưa hạ ạt ào theo dòng thời gian chạy mãi
Bỏ nhánh hoa xuân khô vụn với nắng chiều.

Tháng Sáu về én có bớt chao nghiêng ?
Mùa hát đôi véo von thanh vẫy gọi
Du bước lang thang, bàn chân người có mỏi
Một thoáng ngây ngô, chợt hỏi: hạ đã về?

— Suwon 31-05-15 —Mùa hát đôi

Những mùa hoa bỏ lại

Những mùa hoa bỏ lại
Em để dành cho ai ?
Nắng theo vai sen bước
Cho mắt ai thẫn thờ
Lạc hồn chốn hồng mơ
Đẫm hương thơm nỗi nhớ
Đặc men say cay nồng.
.
Gió ơi, xin đừng vội
Đưa Xuân về nơi đâu
Hoa theo chân lạc dấu
Tỉnh cơn say ta tìm.
Tìm được gì
Giữa chốn trần ai ?
 
–Suwon 26/01/15–
PS:/ Spring Time – Yiruma