Rock

Can you see,THOUSAND peoples all over the world play together with all their heart, their passion and dedication; SEVERAL THOUSAND exciting ones stick around and MILLION watching, following them.
No matter black, yellow or white.
No matter kid, teenager, man and woman, lady and oldman
Rock is not a music genre, it’s a RELIGION.

passion

My words is definitely not enough, and the impressive speech at 5:07 maybe also not, because it’s beyond the ability of word.

Advertisements

Thế hệ tôi, một thế hệ cúi đầu

Thế hệ tôi, một thế hệ cúi đầu

Cúi đầu trước tiền tài, cúi đầu sau mông người khác

Cúi đầu trước chính mình, cúi đầu bạc nhược

Chỉ ngầng đầu… vì… đôi lúc… phải cạo râu!

Thế hệ tôi, cơm áo gạo tiền níu thân sát đất

Cuộc sống bon chen tay trần níu chặt

Bàn chân trần không dám bước hiên ngang.

.

Thế hệ tôi, nhận quá nhiều những di sản hoang mang

Đâu là tự do, đâu là lý tưởng?

Đâu là vì mình, và đâu là vì nước

Những câu hỏi vĩ mô cứ luẩn quẩn loanh quanh…

Thế hệ tôi, ngày và đêm đảo lộn tanh bành

Đốt ngày vào đêm, và đốt đêm không ánh sáng

Nếu cho chúng tôi một nghìn ngày khác

Cũng chẳng để làm gì, có khác nhau đâu?

.

Thế hệ tôi, tự ái đâu đâu

Và tự hào vì những điều huyễn hoặc

Tự lừa dối mình, cũng như lừa người khác

Về những niềm tin chẳng chút thực chất nào!

Chúng tôi nghe và ngắm những siêu sao

Chỉ với mươi lăm nghìn cho vài ba tin nhắn

Văn hóa ngoại giao là trà chanh chém gió

Và nồi lẩu tinh thần là những chiếc I-phone.

Thế hệ tôi, ba chục đã quá già

Và bốn chục, thế là đời chấm hết

Không ghế để ngồi, thì thôi, ngồi bệt

Mối lo hàng ngày là tiền trong tài khoản có tăng lên?

Thứ đắt nhất bây giờ là từng lạng NIỀM TIN

Thứ rẻ nhất, lại là LỜI HỨA

Sự dễ dãi đớn hèn khuyến mại đến từng khe cửa

Có ngại gì mà không phản bội nhau?

Không, tôi không đại diện thế hệ mình đâu!

Và thế hệ tôi cũng không đại diện cho điều gì sất!

Trăm năm sau, lịch sử sẽ ghi vài dòng vắn tắt:

Có một thế hệ buồn, đã nhạt nhẽo đi qua…

– Gia Hiền –

Vừa biết dấu yêu

Ngày còn nhỏ, ba mình có thói quen sáng dậy sớm, cho gà vịt ăn sáng rồi pha trà bật ti vi coi thời sự 6h sáng (mà bây giờ vẫn vậy). Cứ 6h kém 10p là chiếc tv “màn hình cong” to quá khổ ấy văng vẳng đẩy đưa cái giai điệu:
“Tóc ai bay ngang lưng trời
Nhớ đem mây về trần đấy nhé
Áo ai bay thênh thang đồi
Vực sâu hé môi cười
…”

Giường vạc tre kẽo kẹt, phên nứa lơi lỏng nên ngăn cách giữa buồng và ti vi mà có cũng như không. Tuổi thơ dại thèm ngủ, buổi sáng trong trẻo mơ màng, những lần đầu tiên khó chịu lắm vì không được ngủ nướng, cứ như dộng vào tai. Nhưng riết rồi quen, như ru như vẽ, như khắc như chạm từng chút từng xíu một vào tâm trí con trẻ, nên dần thuộc làu, nhớ rõ từng từng câu từng từ, từng nhịp từng phách, thấm đẫm hồi nào không hay, mặc dù là không hề hiểu một chữ nào.

Rồi sau đó VTV đổi mới giao diện, cách làm chương trình, cùng lúc cô ca sỹ ấy cũng không còn đi hát nữa, nên bẵng đi một thời gian dài thật dài không còn được nghe, tưởng như quên lãng, vi vu bay. Một dạo đâu hồi năm 2 đại học, cúp tiết đi chơi, đạp xe một mình về tạt quán cà phê uống nước ở một hẻm nhỏ đường Tô Hiến Thành, đối diện cổng 2 Bách Khoa, vô tình được nghe lại. Cái cảm giác ngồi 1 mình nhâm nhi trong quán vắng với 1 bài hát đã từng một thời quá đỗi quen thuộc, cũng là một trong những niềm vui thú vị nhất, mà chỉ riêng mình cảm nhận được. Có thể bài hát có ý nghĩa khác, nhưng với mình đó là mùi nương rẫy bạt ngàn, mùi cỏ tranh đốt thơm lừng mặn chát, mùi chuối lùn chín cây lười chặt mang về, mùi đu đủ hường rửa nước suối nhỏ trong vắt đầu rêu, mùi của lá điều non quấn nấm mối vừa hái xong, … gom chung lại là vị của tuổi thơ nồng đậm.

Trong “Suối Nguồn”, Ayn Rand có viết

Anh ta đã luôn tự hỏi tại sao những cảm giác mà người ta có trong những giấc mơ lại mạnh mẽ hơn nhiều so với những gì người ta có thể cảm nhận trong thực tại tỉnh thức, tại sao sự kinh hoàng lại bao bọc và sự thăng hoa lại trọn vẹn đến thế, và cái gì là cái đặc tính riêng của những giấc mơ mà người ta không bao giờ tái tạo lại được trong hiện thực -cái cảm giác mà anh ta cảm thấy khi anh bước dọc một con đường mòn xuyên qua những cái lá cây màu xanh đan vào nhau trong một giấc mơ, trong một không khí đầy sự hy vọng, đầy cảm giác sung sướng vô tư lự – và khi tỉnh lại thì anh ta không thể giải thích được tại sao chỉ có mỗi con đường mòn qua rừng lại làm anh sung sướng đến thế

quả có vậy. Nhưng điều đáng tiếc ở chỗ là khi tỉnh thức thậm chí ký ức về giấc mơ đã trở nên nhạt nhòa, nên còn đâu chỗ cho ý thức về cảm giác thăng hoa trọn vẹn ấy. Còn với riêng mình là lúc sáng sớm trong trẻo, khi giấc ngủ đang ở phần cuối, chưa dứt nhưng cũng không còn quá nhiều, vừa đủ mê man cho mộng mị và vừa đủ thức tỉnh để ghi nhớ xúc cảm.

Lại bẵng đi một thời gian, tự dưng tối nay bật youtube thấy được recommend, một chút nôn nao nhung nhớ, và chỉ kịp nghĩ tới 1 điều. Google bây giờ khôn quá xá, có khi nó còn hiểu mình hơn cả mình ấy chứ.

Noel

2h30 sáng, Noel 2015

Đang một mình ở lab, loay hoay vs cái mạch TDC và vô tình lại lượm được một hit cũ của Iron Maiden. Mở nhạc ầm đùng, vậy là đủ vui cho đêm Noel rồi.

Chuyện này mà nếu ai khác biết, thì chắc sẽ nghĩ thằng này “tự kỷ nặng”. Không biết từ lúc nào mà cụm từ đó được sử dụng bừa bãi như vậy nữa. Trước giờ mình vẫn quan niệm thật ra cuộc đời này con người ta sống chủ yếu vẫn là với mình. Với người khác chỉ là thể hiện ra một khía cạnh nào đó. Vậy nên cái cốt yếu nhất của hạnh phúc, là hiểu mình muốn gì.

Mỗi người đều phải có một không gian chỉ dành riêng cho chính mình, không ai khác. Mình tự nhận là hơi ích kỷ, nên không gian đó hơi rộng tí, và như vậy thì có lỗi với ai nào ? Không cần quan tâm.

Đôi khi niềm vui nào có đâu xa.

Gun & Rose – November Rain

November Rain – bản rock ballads hay nhất của thế kỷ XX. Một câu chuyện tình tay ba kết thúc không có hậu giữa hai người bạn thân và một cô gái. Cuối cùng cô gái cũng chọn một người và kết hôn cùng anh ấy. Ngày cưới, chú rể chợt vô tình để quên nhẫn cưới và thật bất ngờ, người bạn thân lấy ra cặp nhẫn cưới mà anh đã chuẩn bị để cầu hôn cô gái và tặng cho chú rể. Anh bước ra ngoài thánh đường và sau đó là một khúc guitar solo “hay nhất thế kỷ” được cất lên. Chưa bao giờ tiếng guitar lại da diết đến thế, nồng nàn đến thế. Có lẽ vì nó chất chứa bao tâm sự, tình yêu, và cả tình bạn trong đó nữa. Một mình anh cô đơn, chỉ có cây guitar làm bạn giữa nắng, giữa gió bụi và mây trời. Ngày mừng lễ cưới, anh cũng tham gia, cũng uống rượu, cũng cụng ly cùng người bạn thân lẫn cô dâu – hình bóng đã chôn chặt trong trái tim mạnh mẽ ấy. Tiếng guitar lần nữa lại cất lên, gáo thét và điên dại như trong chính tâm hồn anh. Cô dâu tung bó hoa nhưng không ai bắt được. Bất chợt cơn mưa tháng 11 đổ xuống và cô dâu cũng từ giã cuộc đời, khi đang ở ngưỡng cửa của hạnh phúc. Bó hoa hồng tươi thắm của tình yêu cũng bị làn mưa lạnh lẽo vô tình trôi nhòa đi mất, như câu hát:

‘Cause nothing last forever

And we both know hearts can change

And it’s hard to hold a candle

In the cold November rain

November Rain – cơn mưa tháng 11, vì sao không phải June, October hay December ? Có người lý giải:

Vì tháng 11 là tháng đặc biệt đẹp nhất trong năm. October chưa đủ để cái lạnh thấm vào người và December cái lạnh lại quá khắc nghiệt, chỉ có tháng 11 với cái lạnh vừa đủ để người ta cảm thấy rùng mình, chỉ cần một cơn gió nhẹ lướt qua cũng khiến những trái tim đang yêu nhau phải một phút thắt lòng.

Nhưng cũng có người cho rằng tháng 11 là tháng kỷ niệm của Axl Rose – lead singer của GnR và tác giả bài hát – với vợ cũ của anh ấy. Không quan trọng, quan trọng là ở November rain, tình yêu, tình bạn và nỗi đau đớn mất mát – vốn là những xúc cảm vô hình hỗn độn khó biểu đạt – đã được chuyển tải nguyên vẹn, bằng guitar, bằng piano, bằng hợp xướng, và đó mới chính là âm nhạc thực thụ, là mục đích ban sơ và đẹp đẽ mà âm nhạc được sáng tạo ra để hướng tới.

Nếu Pop là cốc chocolate ấm áp pha lẫn giữa vị ngọt ngào quyến rũ và vị đắng mang mác nhẹ nhàng, thì Rock lại là ly cà phê đặc sệt thơm nồng nàn nhưng đắng ngắt mùi vị của cảm xúc. Người ta có thể pha loãng hay phối chế nó ra nhiều loại, bằng Ballads, Slow rock, hay Punk, Alternative nhưng mùi thơm nồng của rock, vị đắng pha lẫn chua – cay – ngọt – bùi cồn cào đến từng tấc ruột vẫn không thể lẫn vào đâu được. Với tôi, âm nhạc là xúc cảm, và trong đó rock là thứ cô đọng, chân thật và nồng nàn nhất.

Đêm hè và chuyện của mùa đông.

Còn đây, khoảng trời những chiếc lá rơi,

anh vẫn đứng bơ vơ.. điếu thuốc chưa tàn, lắng trong làn khói mơ màng.

Còn đây, người hò hẹn nơi quán quen,

anh lạc giữa môi hôn những đôi nhân tình, giữa đêm thành phố không đèn….

Một bài hát buồn, thật buồn. Đêm hè mát mẻ, và như nhắc lại cho mình một vài kỷ niệm, một vài tiếc nuối. Tối nay ta lại nhớ em …

Hà Anh Tuấn không có giọng hát da diết cao vút như BK hay trầm ấm đầy tâm sự như Tuấn Ngọc, nhưng mình thích anh ở sự tôn trọng bài hát và quan trọng nhất là cảm xúc thấm đẫm trong từng câu hát, rất thật. Giọng sáng, tình cảm nhưng vững chải, yêu thương nhưng không bi lụy.